Hiển thị các bài đăng có nhãn phụ nữ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phụ nữ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

[Depplus.vn] - Phụ nữ có thể nào chỉ là con chim bách thanh trong lồng ấm?


Chim bách thanh là giống loài có thể sống hòa hợp với môi trường hết sức nhuần nhuyễn, thậm chí có vẻ như đánh mất cả bản sắc thân mình. Ít ai nghe thấy tiếng hót thật - chất giọng "nature" của nó - nếu nó đang đứng nhảy nhót trong chiếc lồng tre. Một cách tình cờ nào đấy, có phải phụ nữ quá giống con chim bách thanh?

Bấy lâu nay xã hội đã quen đặt ra hình ảnh người phụ nữ hạnh phúc, thành công là người biết chọn sống cuộc sống êm đềm, biết "ca hót" yêu đời trong chiếc lồng xinh xinh đan sẵn: một công việc với thu nhập khá và ổn định, một nhan sắc khá và ổn định, một người chồng...khá và ổn định. Nhưng cũng có (ngày càng nhiều) cô gái nhận thức rõ tiềm năng trong bản thân mình mà sẵn sàng "đập cánh" thoát khỏi lối mòn để hót tiếng hát riêng biệt, duy nhất.

Mai, 27 tuổi, là một ca sỹ nghiệp dư trong dòng nhạc rock (giới chuyên môn gọi vị trí này là vocal). Khuôn mặt gai góc và giọng nói từng trải hơn nhiều so với dáng vóc nhỏ nhắn, mảnh khảnh. Trong cuộc phỏng vấn với tôi, chị chia sẻ sau khi tôi ngạc nhiên biết chị tốt nghiệp chuyên ngành Du lịch, vốn ngoại ngữ rất khá, chấp nhận rời bỏ công việc văn phòng 8 tiếng để theo đuổi nghiệp ca hát tại bar: "Con đường bình yên kia tuy ổn mà không ổn, bởi thực tâm mình không hài lòng, tâm hồn mình cứ hướng đến một luồng sáng khác. Tất nhiên khi quyết định bỏ nửa chừng, cũng có những vấn đề xảy đến. Giống như việc đang đi trong ngõ không sao, ra ngoài đường cái thấy chỗ nào cũng ghê. Nhưng điều quan trọng nhất là vui với cảm giác mình đang đi đúng con đường của mình rồi." (tên trong bài được đổi theo yêu cầu của nhân vật)
 
Ảnh minh họa

Vào giờ khắc quyết định "sang trang" cho sự nghiệp, Như Quỳnh đang ở một vị trí không phải sinh viên Tài chính - Ngân hàng nào ra trường 2 năm cũng có được ngay, cô bạn trẻ măng, một cán bộ Tín dụng chuyên môn cứng cáp, công tác tại ngân hàng lớn thuộc Nhà nước với mức lương trên mặt bằng chung nhiều lần và hứa hẹn những triển vọng thăng tiến mạnh mẽ nếu gắn bó lâu dài. Nhưng Quỳnh đã chấm dứt quãng thời gian "mặc dù ổn định, đúng chuyên ngành nhưng lại rất vất vả áp lực, stress liên tục" để đến với công việc "đầu óc thư thái vì làm đẹp cho người khác, môi trường sạch sẽ, nghe nhạc thiên nhiên, phòng thơm mùi tinh dầu thư giãn" - chuyên viên chăm sóc thẩm mỹ. 


Như Quỳnh 

Những nhân vật nhắc đến ở đây chỉ là số ít giữa rất nhiều người phụ nữ bình thường. Họ không phải người nổi tiếng hay theo đuổi bước ngoặt vì muốn nổi tiếng; họ không phải gặp bế tắc trong mức sống dẫn đến quyết định thay đổi mà thậm chí ngược lại, có người đã đang là hình mẫu của thành công; họ có người đã kết hôn, có người chưa lập gia đình. Đối diện với những quyết định lạc loài và có tính động trời như vậy, đối diện chung ngay tức khắc của phụ nữ - thường là cảnh dèm pha chỉ trích từ những người lựa chọn theo số đông. Có thể những cô gái may mắn như Quỳnh, được gia đình thấu hiểu và tin tưởng, bỗng nhiên có thêm một nguồn động viên vững vàng trên con đường mới. Nhưng cũng có những phụ nữ như Mai, không nhận được cảm thông chia sẻ từ người thân, phải một mình đấu chọi cho niềm đam mê cá thể. 

Điều thực sự tuyệt vời là bản chất kiên nhẫn vốn có của phụ nữ tuy không khiến các cô gái cá tính này ngủ quên trên chiếc ổ dịu êm tẻ nhạt nhưng lại phát huy tác dụng tích cực nuôi nấng niềm tin khi họ bứt phá. Quỳnh tự học massage, tự tập luyện với bạn bè, thi, và dành được học bổng khóa học trị giá hơn 60 triệu đồng tại trung tâm đào tạo chuyên viên thẩm mỹ uy tín. Còn Mai, chị cũng đã có cho mình những đêm diễn cháy bỏng trước khán giả hâm mộ rock tại Hà Nội, chị nói với tôi về nỗi sợ duy nhất có đôi khi vẫn khiến chị xao lòng: "Đó là sự giáo điều trong chính bản thân mình, sợ làm điều sai trái với ý nguyện của bố mẹ. Nếu không vượt qua được thì mãi tù túng. Nhưng suy cho cùng mình có làm gì mà mình hạnh phúc thì cũng sẽ khiến bố mẹ hạnh phúc".

Những con chim bách thanh đến từ núi và mang tâm hồn tự do của bầu trời. Nó có thể hóa thân thành muôn mặt để làm vui cả con người yêu thương chăm sóc nó lẫn cuộc sống xung quanh. Nhưng tự trong bách thanh vốn chứa giọng ca bằng tâm tư riêng, nhịp đập của say mê riêng. Có lẽ đã đến lúc chúng ta nên yêu thương người phụ nữ bằng cách trả về cho họ tiếng ca thật thà, thỏa niềm tự tại của loài bách thanh; cổ vũ khao khát sống của họ để tiếng ca hạnh phúc vượt ra ngoài chiếc lồng tre cố hữu.

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

[Depplus.vn] - Vợ ơi, nếu em không yếu, hãy mềm

Theo DEPPLUS.VN

Anh kể em nghe, chuyện anh vừa đọc trên báo gì có anh chàng năn nỉ xin ly hôn vì vợ "oánh". Mà cô ấy cũng tài, "oánh" anh này nhập viện luôn, lành vết thương rồi mà thần hồn còn hoang mang tơi tả.

Hồi sinh viên, ông thầy dạy anh tếu táo, bảo phụ nữ các em nhỏ bé "kém phân" vì sinh ra từ cái xương sườn của đàn ông, dưới bàn tay Chúa. Nhưng mà không em ạ. Từ ngày ấy anh đã nghĩ, người nào vẽ ra câu chuyện về Chúa biết đâu cũng chỉ là một gã đàn ông tự mãn về sự mày râu cơ bắp của mình mà xem nhẹ chị em; hoặc cũng lại biết đâu là chàng trai mến yêu cái nết dịu dàng của đàn bà nên tự nhận thân mình to tát lớn lao để đeo mang lấy nghiệp chở che, bảo vệ. 

Ấy cái chuyện của thiên hạ, anh vốn chẳng định bàn. Hôm rồi anh nghe loáng thoáng thấy em với cô Sáu nhà bên nói cái gì như là "nữ quyền", "bình đẳng", thế nên anh mới đem chút hoang mang ra kiếm cơ hội thủ thỉ cùng vợ anh.
Em ơi. Tạo hóa, về số đông, hẳn là công bằng. Nên phụ nữ liễu đào thèm thuồng cái thô ráp vững chãi của đàn ông, mà đàn ông cộc cằn thì khát khao cái mềm mại, nhu mì từ phụ nữ. Đàn ông đàn bà cứ thế mà gặp nhau, yêu nhau, thành vợ thành chồng, bù, đắp.


Nói đúng ra, anh chẳng thích cụm từ "phái yếu". Cứ nhìn vợ anh là biết. Cao một mét sáu mươi nặng bốn mươi bảy cân. Khi anh đang công tác, còn nhậu nhẹt với bạn bè; một mình em sáng dậy lau dọn cửa nhà, đi chợ mua đồ, cho con ăn đưa con đi học, làm hết 8 tiếng cơ quan lại hấp hổi về nhà nấu cơm, tắm táp cho con, giặt giũ quần, dọn dẹp chén bát. Khi anh ốm mệt có khi lười biếng cáu gắt um nhà, chứ em đau yếu cũng chẳng đổ công việc vào tay ai, tất cả vẫn trơn tru ngăn nắp. Bao năm qua, anh đã sinh ra trong vòng tay ấm áp chu toàn của mẹ, đã lớn lên bình yên từ thứ thương yêu dịu dàng rất phụ nữ ấy, và sống bên em tần tảo sớm hôm, nên em ơi, anh biết ơn cái sự trơn tru nhẫn nhin ấy thế.

Mấy thằng bọn anh hay khề khà nói với nhau, rằng "đàn bà như hùm như cọp", ghen tuông quá cả Hoạn Thư. Nhưng ấy là chúng nó không hiểu hoặc vui trò đấy thôi. Chứ anh thì anh biết. Hổ cái chỉ dữ dằn nếu con đực muốn giao phối mà chẳng hề làm nó nể phục, hoặc nó cảm giác điều gì đe dọa đến những đứa con. Trường hợp của Hoạn Thư, kì thực ông Nguyễn Du đã vẽ ra một người vợ ghen tuông nhân tính chán, trước khi rước lấy tiếng ác vào thân, Thư cũng năm lần bảy lượt để chồng có cơ hội lên tiếng thú nhận về cô vợ lẽ ở Lâm Truy mà Sinh đâu có biết ý hiểu tình. Thôi thì, âu cũng là...truyện. Vậy nhưng đại ý, từ hoang dã vào đến thơ văn, tạo hóa cho đến nhà thơ vẫn để lại ở bản chất của "giống cái" sự dịu dàng, mềm mỏng.



Vợ! Anh biết bây giờ phụ nữ các em đâu chỉ tay hành tỏi tay áo quần. Mà phụ nữ tự do làm đẹp bản thân, tự tin vào kiến thức chuyên môn, năng lực xã hội. Thậm chí đã bước ra mọi chiến trường, đã có mặt trên mọi sân đấu rồi: bóng đá nữ, cử tạ nữ, quyền anh nữ,... cũng là bởi thế giới nhìn thấu suốt mong muốn thiết tha về xã hội bình đẳng của đàn bà. Nhưng thế giới vẫn cứ còn những cuộc thi hoa hậu mà chúng mình thường "cắm mặt" vào xem như tối qua: các cô gái với hình thể đầy đường cong quyến rũ, vận chiếc áo lụa bay, nói những lời thỏ thẻ. Bởi vì thế giới vẫn hằng tôn thờ ở đàn bà khí chất nữ tính, vậy thôi. Thế giới, chẳng ai đâu xa lạ, là em với cái mẫu tính có sẵn trong máu từ khi sinh ra làm thân con gái, và là anh vẫn mong chờ mỗi ngày những sự âu yếm của vợ mình.

Ngẫm lại chuyện anh chàng kia - kém may mắn quá - gặp đúng cô vợ chẳng những không yếu mà còn quá mạnh. Anh tự đặt ra bao nhiêu câu hỏi. Cuộc sống gia đình nào không có sai sót bất hòa, hẳn là trong những chuyện xích mích của đôi vợ chồng ấy cũng tại anh tại ả tại cả đôi bên, chứ ngần ấy năm tìm hiểu, chung sống cớ gì anh này không biết "level" của chị nhà? Ví thử anh này có điều gì sai thật, ví thử anh này vô ý tứ trong hành xử để đến mức làm vợ "nổi máu" lên, nếu mà cô vợ "uống miếng nước ăn miếng bánh" cho hạ hỏa rồi lời lẽ với chồng, nếu mà khi đầu gối má kề cô ấy thủ thỉ trách móc bằng một vòng ôm quanh bụng anh ta, ví thử, nếu mà...? Tóm lại, anh không định bênh vực riêng ai. Duy có điều này anh thấy thực không ổn, trong cơn giận, cô ấy đem cả đứa con ấn xuống gầm xe tải để đe chồng, đến thế này thì độc ác quá, khó mà hiểu cho quá. Anh tiếc nuối, bởi, quanh quán bia ồn ã, mấy gã vẫn vỗ ngực "tôi đây típ phờ nờ" lại có thêm một câu chuyện đàm tiếu đầy phiến diện và "vơ đũa cả nắm" về cái nết đàn bà; còn về nhà, những ông chồng khối người bất ngờ chột dạ hoang mang.

Riêng anh, anh thấy thương, thấy trân quý mảnh "xương sườn" của cuộc đời mình, vì em - người vợ không yếu, nhưng rất "mềm".

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

[Depplus.vn] - 'Họa mi hót trong vườn'


Một ngày giữa bao ngày, bạn thức dậy tất tả xách giỏ đi chợ chuẩn bị điểm tâm cho gia đình, hay vươn vai ngáp dài hô quyết tâm chạy bộ 2 vòng hồ để vòng 2 bớt đi nửa xen-ti-mét, nói tóm lại là bằng một cách ngẫu nhiên nào đó, ngày hôm ấy bạn đã ra đường rất sớm. Bạn bất ngờ trước con đường còn thưa vắng người qua, từng quầng trắng sáng bừng trong những gánh hàng rong, kĩu kịt lấp loáng dưới bình minh còn đọng.

Những khóm họa mi "bay" xuống phố, ngời ngời mắt cười như cái tên "húy" Daisy (Day's eyes) yêu kiều. Nhưng trong tôi ngờ ngợ ra chút gì khang khác, tôi tự hỏi có phải cái đẹp khôi nguyên của màu hoa đang như bật hẳn lên bởi chính những người phụ nữ nâng niu chăm sóc chúng mỗi ngày.



Cúc họa mi là bông hoa của mùa đông lạnh lẽo, để chăm chút mất đến mấy tháng trời trông gió trông sương. Chị Quyên (một người trồng hoa và bán cúc họa mi trên đê Yên Phụ) lẹ tay tưới nước giữ ẩm cho gánh hoa của mình, vui vẻ kể: "Vất, em ạ. Vì luống ít, nhà chị chủ yếu trồng xen dưới các gốc đào Nhật Tân gọi là kiếm chút tiền trong lúc chờ mùa Tết thôi. Chưa kể hoa này nó mềm dễ gãy nên phải đan lồng buộc dây, từ lúc hái được đến khi tàn chắc được 3 tuần, năm nào thời tiết không ủng hộ thì thiệt to; thôi thì cũng thấy nó xinh xinh, nuôi, coi như gọi là lấy công làm lãi". 

Buộc dây, đan rào giữ cho cây cúc non khỏi đổ.

Bàn tay chăm bón, tưới tắm cho hoa mỗi ngày





Những người phụ nữ đang cắt cành, xếp bó.
Từng ôm lớn cúc sẽ chất đầy theo xe xuống chợ hoa mỗi sáng tinh mơ.

Chợ Quảng An 3 giờ sáng, những chủ vườn buôn hoa đổ về, từng xe thồ lớn. Trong lúc những người đàn ông sau khi chở vợ đến đang cùng nhau ngồi ăn sáng hỏi han câu chuyện, những người vợ đã săm sắm bốc xếp. Họ đứng trực tại đây để giao hoa cho các gánh rong đến khi mặt trời ló rạng hẳn mới quay về. Tôi nhìn theo đôi tay đeo găng chiếc rách chiếc lành, thoăn thoắt tách cành chia bó. Cùng là bàn tay người phụ nữ nhưng thô ráp và đen sạm nhiều. 

Có lẽ với những người phụ nữ làng hoa quanh năm vẫn vất vả thì loài hoa này hay giống cây khác cũng đều mang một nỗi quan tâm như nhau, nhưng bởi giữa mùa đông rét mướt thế mà cúc họa mi mảnh khảnh vẫn cứ xuống phố hồn nhiên, nên khoảnh khắc những người phụ nữ ấy rực rỡ lên trong mắt tôi mà họ không hay biết, chỉ nở nụ cười rạng ngời với từng ôm hoa lớn trong vòng tay, chất lên những chiếc xe đạp rong ruổi âm thầm mang niềm vui giản dị đến bao nhiêu người phụ nữ khác trong thành phố.




Ơi này cúc họa mi, nghe tên sao mà đã thấy véo von, ùa ngợp phố sá; nhưng những "đóm mắt ban mai" có biết đây-kia, bên xe hoa vun đầy từng khóm bông trắng muốt, dưới vành nón sờn rách là nụ cười của những con họa mi chỉ biết cặm cụi trong vườn khuya, lo toan mưu sinh đêm ngày. 




Ảnh: Cao Anh Tuấn, Hoa Quỳnh, Internet.