Hiển thị các bài đăng có nhãn âm nhạc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn âm nhạc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

[Depplus.vn] - Đôi mắt của cha


Tôi hay có thói quen bật một list nhạc yêu thích và cài chế độ "shuffle" để nghe trước khi ngủ, sau khi ngáy khì khì rồi thì kệ cho cái loa muốn "hát" thế nào thì hát, nó sẽ cứ "rên rỉ" cho đến khi bố lên phòng cho tôi một cú cốc vào đầu và "hát" câu quen thuộc "xít-tốp nhạc đi rồi mới ngủ chứ".

Hàng sáng bố thức dậy vào lúc 5h, thằng con - là tôi - thì vẫn đang ngủ li bì. Đôi khi trưa bố đi làm về rồi, con vẫn ngủ. Thói quen thức đêm hại sức khỏe và ngớ ngẩn thế mà hễ bố có nhắc đi ngủ sớm, chắc chắn tôi sẽ có ngay một lý do nào đấy để biện bạch cho việc thức khuya của mình. Bây giờ là 2h chiều, tôi vừa "bình minh", ngồi trước laptop, mở facebook để sống trong “thế giới riêng”…



Chiếc loa đang hát “My Father’s Eyes”, những lời nhỏ nhẹ tâm tình. Ngó xuống nhà thấy bố dắt xe đi làm, bỗng dưng tôi thổn thức. Từ bé tới giờ chỉ có mẹ hay hỏi “Con có yêu mẹ không?”. Bố thì chưa. Mà chắc là sẽ chẳng bao giờ bố tôi hỏi câu đó. Bố tôi thuộc tuýp đàn ông sẽ vụng về nếu phải nói nhiều, chỉ làm, cứ thế và cứ như thế..

Where do I find the word to say?....


Tôi chưa đọc tài liệu nào về cha của Eric Clapton. Nhưng chắc ông cũng sẽ giống như rất nhiều những người cha ân cần, lặng lẽ, tóc bạc, tay thô ráp và đôi mắt đầm ấm yêu thương khác. Trong đôi mắt họ đều chỉ có những đứa con. Thế nên tôi giật mình nhận ra, trong đôi mắt tôi có biết bao nhiêu thứ nhưng hình ảnh về bố mình thì thưa thớt làm sao. Hôm nay chẳng phải là ngày gì đặc biệt, chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác. Nhưng dáng bố dắt xe xuống bậc thềm nhà, những giai điệu “My Father’s Eyes” dịu dàng lại làm trào lên nhiều cảm xúc khó tả thế. Hôm nay tôi mới biết hình như.. mình chưa khi nào nhìn thẳng vào ánh mắt bố cả.

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Lụalà


Luala Concert!

không hẳn,

người ta cứ đặt ra một cái gì đó Tây Tây cho sang cái miệng cho tự đề cao danh giá bản thân cho nâng tầm một thứ tri thức kì tình là rất hiển nhiên nào đấy.

Lu-a-la-con-xớt là cái gì?

Khi đơn thuần bạn nhìn thấy những người thợ xây từ tòa công trình dở dang Ngân hàng Bắc Á ngơi tay khoan cắt để đứng lặng người bên những khung cửa sổ trống hoác thưởng thức một thứ âm nhạc họ tưởng rằng cuộc đời họ không bao giờ được mắt thấy tai nghe?

Khi bạn giật mình bởi vài câu nạt nộ, bạn thấy một cô bán bánh dạo bỏ cả xe hàng để tiến gần hơn với đám đông nhiều người nghĩ mình là thính giả cao cấp, bị anh bảo vệ (của đơn vị nào không rõ) xua đuổi?

Khi vô tình hay cơ duyên bạn được nghe một người nghệ sĩ nghiệp dư đã qua tuổi đỉnh cao biểu diễn luôn miệng nói những gì ông ấy biết về hòa tấu, về nhạc cụ… với sự say sưa (hơi vô ý tí xíu) như thể tưởng niệm quá khứ đầy kiêu hãnh?

Khi người nghệ sĩ đang đứng trên vỉa hè, vút một nốt cao khiến chung quanh nức nở “Ðàn chim bay cùng ta cất cánh. Kìa ánh sáng chân trời mới đang bừng chiếu…”? đúng lúc ấy bạn ngẩng đầu lên và bắt gặp vài ba đôi bồ câu trên mái Metropole liệng qua.

Lu-a-la-con-xớt hả?

Hãy phát âm nó đơn giản thôi!

“lụalà”! – âm nhạc, một thứ gấm vóc lóng lánh được trải xuống vỉa hè, đường phố; được vắt lên nhành cây búp lá; được phả vào không gian; để mà tất-cả-những-trái-tim-không-trừ-trường-hợp-nào đang đập “thụp thụp thụp..” một cách giản đơn của cuộc sống được nảy chồi nở hoa như đáng ra nó thế, bởi đáng ra nó thế.